Banner

Gấu thương yêu!

04:03 | 13/03/2010
Gấu đã hỏi Cá cả chục lần '' Tại sao Cá yêu Gấu? ''.Cá chỉ cười thôi mà chưa bao giờ trả lời được cho Gấu.  Bởi nếu Cá nói rằng :'' Lần đầu tiên gặp Gấu, Cá đã có  cảm giác ấm áp ,gần gũi, đầy thương mến như đang được ở bên gia đình của mình vậy '' thì Gấu sẽ cho là Cá đang nịnh Gấu.

Cá nhớ lần đầu tiên hai đứa gặp nhau là khi đăng kí lớp học đội tuyển.Dáng Gấu mảnh mai, xương xương, chiếc áo trắng đồng phục lấm tấm mồ hôi, đôi mắt rụt rè ,nhút nhát . Đôi vai run lên nhè nhẹ khi cô giáo đọc lịch học ,Gấu xuýt xoa khe khẽ :'' Tớ bị trùng lịch học rồi''. Và chẳng hiểu sao, phút giây âý trong Cá đã trào lên niềm thương cảm . Cá nhớ tới hình ảnh mẹ đi làm về, cũng dáng hao gầy, cũng mồ hôi ướt trán và cũng xuýt xoa khi chị Hiền xách đầy hai xô nước bằng đôi tay nhỏ xíu:'' Khổ thân, mẹ bị trùng ca làm, không về kịp. Con mẹ vất vả.''  Và Cá biết, Gấu sẽ chẳng xuýt xoa nếu như môn học ấy Gấu không yêu thích, say mê. Bởi Cá cũng thấy Gấu chật vật, xoay xở để có thể tuần 3 buổi đi học đội tuyển. Những buổi chiều tan học, thay vì nhàn nhã đạp xe tung tăng như chúng bạn, Gấu hớt hải về để lo buổi học thêm kế tiếp. Gấu ăn cơm muộn hơn và học khuya hơn.  Cũng như ngày xưa,mẹ đi  làm về muộn hơn và ăn cơm khuya hơn. Có những hôm, chị Hiền còn tưởng mẹ không về nên chẳng nấu cơm làm mẹ đành uống nước đường đi ngủ . Nhưng mẹ chẳng bao giờ trách chị cả.Cũng như Gấu đã cố gắng học hành chăm chỉ mà chẳng bao giờ kêu ca. Cá thương Gấu từ ấy.


Hình minh họa

Cá thương Gấu vì Gấu hiền lành, Gấu  nhút nhát. Đôi lúc còn có cái vẻ nhẫn nại và cam chịu nữa. Ấy là khi Gấu bị Cá dán mảnh giấy '' Tôi là heo'' vào lưng, khi Cá lợi dụng ngày Gấu trực nhật mà vẽ trắng cả bảng, bôi mực vào vở của Gấu....mà Gấu cũng chỉ nói nhẹ vài câu thay vì gắt ầm lên ,chạy đuổi Cá khắp sân trường như bọn con gái lớp Cá hay làm. Nó làm Cá nhớ đến chị Hiền đã mỉm cười tha lỗi cho Cá ngay cả khi Cá làm kim đâm vào tay chị, làm bẩn chiếc áo mới của chị, làm mất tiền của chị . Và chị giải thích thật giản dị :'' Mày là máu thịt của chị. Tiền làm sao quý bằng em chị được.''  Gấu trở nên đặc biệt với Cá vì thế.

Ngày đi thi, Gấu mặc chiếc áo trắng, mỉm cười với tất cả mọi người. Khi Cá bắt tay Gấu, Cá chạm vào vết chai nhỏ trên lòng bàn tay. Vết chai nhắc cho Cá tới thói quen cầm bút rất chặt của Gấu và của mẹ. Mẹ cầm bút rất chặt khi kèm Cá học bài như muốn nhắc Cá đừng bao giờ bỏ chuyện học . Nhưng mẹ không ép Cá học mà chỉ động viện:'' Con học mệt quá thì nghỉ, đừng cố quá.''  Và Cá thương Gấu hôm qua , hẳn đã thức đêm học bài nên đôi mắt thâm quầng và hoe đỏ. Cũng như mẹ, đêm qua đã thức đêm làm thêm. Mẹ nhắc Cá đùng cố quá nhưng mẹ thì luôn cố.

Sau khi thi , đội tuyển không học nữa. Cá cũng không được gặp Gấu . Và Cá tưởng Cá đã quên Gấu..Vậy mà sau 6 năm, nhìn thấy Gấu trên xe buýt, Cá nhận ra ngay. Cảm giác thân thuộc lại ùa về. Gấu nheo mắt nhìn Cá, gọi tên Cá, vẫn là đôi mắt nhút nhát và rụt rè ấy. Sau này, khi hai đứa đã yêu nhau rồi, đôi lúc, Cá vẫn tự hỏi phải chăng Gấu sinh ra để dành cho Cá, để yêu thương Cá như mẹ, để trở thành một phần của gia đình Cá.

Mùa hè, Gấu nấu chè đậu đen. Gấu của Cá vụng về nên phải  hỏi chị Lanh mấy bận rồi mới dám nấu. Khi nêm đường, Gấu cho từng muỗng đường một, cẩn thận như người ta thăm dò một vùng đất mới. Gấu nếm thử, Gấu mua trân châu, mua thạch, mua dừa....và loanh quanh với chúng. Cá yêu cái cử chỉ vụng về ấy. Nó làm Cá nhớ đến mẹ khi nấu ăn . Dù đã nấu suốt 20 năm, nhưng khi nào nấu mẹ cũng say mê, cẩn thận, chăm chút . Vì  tất cả tình cảm, niềm yêu thương của mẹ đối với gia đình, mẹ gửi cả vào món ăn.  Gấu đừng thắc mắc:'' Tại sao hạt đỗ chưa nhừ mà Cá vẫn khen chè ngon'' hay ''canh riêu mẹ nấu măn mà Cá vẫn ăn ngon lành''. Vì đối với Cá , món ăn  mẹ và Gấu nấu là ngon nhất . Vì khi ăn chúng, Cá biết là Cá được yêu thương.

Mùa đông,  Cá đi học từ sớm, 5h Cá đã ở bến xe buýt, sợ Cá lạnh, Gấu  mua kẹo gừng cho Cá ngậm. Những viên kẹo gừng  mùa đông của Gấu cũng giống như bắp ngô nướng của mẹ, chậu nước nóng của chị Hiền, bát mì của anh Dũng, chiếc khăn của chị Thúy  dành cho Cá vào buổi sáng trước khi đi học trở thành niềm hạnh phúc không gì có thể thay thế được. Và Cá thích thú với cái suy nghĩ '' Sau này, Gấu sẽ là vợ Cá, sẽ  là mẹ của các con Cá.'' Và Cá sẽ chăm sóc, sẽ yêu thương Gấu như gia đình Cá đã yêu thương và chăm sóc Cá.

Gấu hỏi Cá, tại sao Cá ít nhắc đến bố. Bố đi Nga từ khi Cá mới sinh. 6 năm bố ở Nga là 6 năm Cá chỉ biết đến sự chăm sóc và hy sinh của mẹ.  Bố về nước, mang cho Cá một đôi ủng da trẻ em. Mùa đông, Cá đi ủng da nhiều đến nỗi chân bị cớm nắng. Bố nhìn đôi chân của Cá cười khà khà và nói:'' Chân con trai mà sao lại thế'' . Bố giống như một nghệ sĩ vô tư và vô tâm.  Tết vừa rồi, Gấu đến nhà chơi, bố nhìn Gấu , nhìn Cá rồi nói:'' Hai đứa cố gắng học hành. Ra trường bố cho cưới''  làm Cá phải phì cười. Còn Gấu thì cười bẽn lẽn. Bố cũng biết hai đứa mình yêu nhau. Cá có nhắc đâu mà bố biết.. Bố tài thế. Cũng như khi Cá đỗ Đại học, bố chỉ nhìn Cá rồi bảo:'' Mai bố cho tiền mấy đứa liên hoan '' như thể bố biết trước là Cá sẽ đỗ vậy. Bố đã tin tưởng Cá . Và Gẫu cũng đã tin Cá như bố đã tin khi Cá làm đề tài nghiên cứu khoa học. Gấu nói: '' Cá khao Gấu gì nào?'' .

Cá yêu Gấu nhiều như yêu gia đình Cá vậy.  Và Cá muốn Gấu  cũng sẽ  là gia đình của Cá , Gấu biết không? Vậy nên, Gấu đã biết tại sao Cá yêu Gấu rồi nhỉ.
 
 Bùi Việt Cường
 Khoa Thương mại quốc tế
Trường Đại học thương mại Hà Nội

Chia sẻ với bạn bè Bookmark and Share


Thêm bình luận

Very HappySadSurprisedShockedConfusedCoolLaughingRazzEmbarrassedCrying or Very SadEvil or Very MadTwisted EvilRolling EyesQuestionIdeaArrowNeutral

 
Tin mới đưa
Các tin khác