Banner

Bậc tam cấp trước nhà

04:03 | 13/03/2010

Vậy là chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa thôi con sẽ khoắc lên mình chiếc áo cử nhân. Thời gian trôi nhanh thật! Mới ngày nào còn ở sân bay chân bước mà không dám quay đầu lại vì sợ nhìn thấy những giọt nước mắt của mẹ, ánh mắt khắc khoải của cha, vậy mà giờ đây cũng đã được sáu năm .  

Sáu năm, nơi đất khách quê người , nơi mùa đông cái lạnh xuống đến -40 độ, còn mùa hạ thì nóng tới 30 độ, nhưng chẳng cái lạnh nào bằng nỗi cô đơn, nhớ nhà  trong con và cũng chẳng có cái nóng nào bằng niềm mong ước cháy bỏng được trở về bên vòng tay âu yếm của mẹ cha… Sẽ nhanh thôi, con được trở về với mái ấm của mình, về với bặc tam cấp trước nhà –nơi kí ức tuổi thơ con của những buổi ngồi ngóng trông mẹ cha về….

Ngày ấy mới sáng tinh mơ, mẹ đã kẽo kẹt với những gánh gạo nặng trĩu trên vai, còn đôi chân trần của cha lại mệt nhoài với chiếc xe thồ rau cũ kĩ , đạp xe hơn hai mươi cây số ra tận trung tâm thành phố mong kiếm được chút lời để có những tấm bánh cho con nhỏ. Khi ấy khoảnh khắc bình yên trong con là ngồi trước bặc tam cấp trước cửa nhà, miên man theo những dòng suy nghĩ ,theo hương thơm của chiếc bánh rán vẫn còn nóng hổi , vị ngọt bùi của những củ khoai lang luộc , hay cái giòn tan của chiếc bánh đa vừng thơm phức –những món hàng mà cha mẹ thuờng mang về mỗi buổi xế tà…Con thích được ngồi trước cửa nhà mừng vui khi thấy dáng gầy gầy của mẹ, bóng liêu xiêu của cha thấp thoáng ở đầu ngõ và để rồi hồ hởi lấy chiếc khăn lạnh lau những giọt mồ hôi đang lấm tấm trên trán cha, và không quên mang cho mẹ cốc nước.Mẹ vừa uống vừa xoa đầu khen con của mẹ ngoan ngoãn.


ảnh flirk

Nhớ một lần, cũng như hàng ngày con vẫn ngồi trước bậc tam cấp trước nhà chờ cha về .Hôm đó trời mưa to lắm, sấm sét đùng đùng, đã muộn rồi mà vẫn chưa thấy bóng cha ngoài đầu ngõ, chỉ kịp dặn con ngồi yên ở nhà, mẹ vội vàng đội mưa đi tìm cha. Mẹ đi rồi mà con vẫn thấy người như có lửa đốt, lỡ có chuyện gì với cha thì sao? Không cha sẽ không sao? Nhưng tại sao giờ này cha vẫn chưa về?-Những câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu con, con chẳng còn nhớ lời mẹ dặn nữa, vội khoác chiếc áo mưa theo hướng mẹ đi để tìm cha. Mưa rơi mỗi lúc một to , những hạt mưa táp dát cả mặt, những khối nước đổ xuống ầm ầm như muốn cuốn trôi thân hình bé nhỏ của con. Đi được một đoạn đường dài con chợt nghĩ nếu như cha mẹ về không thấy con sẽ lo lắng như thế nào ? Và thế là con đành quay đầu trở về không dám đi nừa. Về đến nhà chưa kịp vui mừng khi thấy cha thì con bị giật mình bởi cái tát đau điếng của cha-lần đầu tiên cha đánh con.

Tại sao mưa gió lại chạy đi linh tinh thế hả?-Cha hỏi con.

Con, con….đi tìm cha mà!-Con mếu máo trả lời.

Cha ôm con vào lòng, những giọt nước mắt hình như đỡ mặn chát khi hòa cùng với những giọt nước mưa. Con cũng chẳng khóc được lâu bởi bị cái bắp ngô của cha dỗ ngọt. Mặc dù nó đã bị nước mưa làm nguội lạnh nhưng con vẫn ăn ngon lành bởi con biết cha đã về bên con.

Thời gian dần trôi, chúng con ngày 1 lớn hơn, rồi lại phải đến trường. Và cũng bởi thế con ngồi trước bậc tam cấp trước nhà để chờ cha ngày một dài hơn. Khi  1 tháng , có khi 1 năm…ấy là những lúc nông nhàn cha phải tha hương viễn xứ kiếm tiền cho chị em chúng con ăn học. Mỗi lần cha trở về mái tóc lại thêm nhiều sợi bạc, cha ngày một gầy hơn, nhưng vẫn như xưa, cha không quên mang về cho tụi con những tấm quà. Con sẽ không vui mừng như xưa nữa bởi giờ con biết trong những món quà ấy có vị mặn chát những giọt mồ hôi, có ánh mắt quầng thâm vì hàng đêm thao thức nhớ các con của cha nơi xứ người….

Cái bậc tâm cấp trước nhà ấy , con tưởng chừng như sẽ mất nó mãi mãi khi chị thứ nhất đang học đại học và con nhận được giấy báo trúng tuyển đại học. Cha cười mà nỗi băn khoăn nặng trĩu trên vai. Làm thế nào để giải được bài toán với mấy xào ruộng có thể nuôi được 2 chị em chúng con ăn học? Gánh gạo của mẹ, xe rau của cha cũng chỉ đủ cho chị em con sinh hoạt tối thiểu trên thành phố. Thế là cha quyết định bán nhà để tiếp tục cho chị em con ăn học , tiếp tục viết lên uớc mơ thoát nghèo bằng con đường học vấn của cha mẹ.

Nhưng điều kì diệu đã đến với gia đình mình. Con dành được 1 suất học bổng du học bởi đỗ thủ khoa đại học. Trên chuyến xe muộn cuối ngày long tràn ngập niềm vui và trước bậc tam cấp quen thuộc , con ôm chầm lấy cha mẹ sung suớng: “Cha ơi, mẹ ơi gia đình mình sẽ không phải bán nhà nữa rồi!”

Và bậc tam cấp ấy sẽ mãi còn đó để chứng kiến những phút giây gia đình mình sum vầy bên nhau…

Vũ Văn Hải, thôn câu hạ B, xã Quang Trung, huyện An Lão, thành phố Hải Phòng.

Chia sẻ với bạn bè Bookmark and Share

Bình luận (1)

tử văn (04/07/2009)
Sài Gòn, bên ngoài trời đang lất phất mưa. Đọc BẬC TAM CẤP TRƯỚC NHÀ khiến tôi nao nao nhớ gia đình. Lòng mênh mang nhớ dáng cha hao gầy, bóng mẹ chênh vênh. Nhớ cả tiếng xe kẽo kẹt khi chiều về của bố. Nhớ cả tiếng ì oàm của mẹ khi đêm về lội dưới ao sâu. Khắc khoải về một thời xa...
Đoạn đầu tiên Hải viết đều tay và giàu cảm xúc. Mặc dù bạn mắc một số lỗi trong cách ngắt ý và lỗi chính tả. Đến đoạn sau, tôi đọc mà không hình dung ra được cụ thể bạn đang viết gì.Khiến cho cảm xúc của tôi cũng theo thế mà hụt hẫng và chơi vơi. Tiếc nuối...


Thêm bình luận

Very HappySadSurprisedShockedConfusedCoolLaughingRazzEmbarrassedCrying or Very SadEvil or Very MadTwisted EvilRolling EyesQuestionIdeaArrowNeutral

 
Tin mới đưa
Các tin khác